Việc đánh thuế nhập khẩu có thể chỉ là bước khởi đầu cho một chính sách tham vọng hơn của Trump – kiểm soát dòng vốn vào Mỹ

Nguyễn Tuấn Đạt
Junior Analyst
Chính quyền Trump có thể sẽ không chỉ tập trung vào thuế quan thương mại mà còn xem xét áp thuế lên dòng vốn đầu tư vào Mỹ, đặc biệt là từ Trung Quốc.

Các nhà đầu tư đang rơi vào trạng thái hoang mang khi Tổng thống Donald Trump tiếp tục làm leo thang cuộc chiến thương mại. Chỉ số đo lường sự bất ổn kinh tế đã tăng vọt, thậm chí vượt qua cả thời kỳ đại dịch Covid-19 năm 2020 và cuộc khủng hoảng tài chính 2008. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là sự hỗn loạn này có thể chưa dừng lại. Khi Trump tấn công mạnh mẽ vào thương mại tự do, câu hỏi đặt ra là liệu ông có tiếp tục mở rộng chính sách này sang dòng vốn hay không. Phải chăng thuế quan đối với hàng hóa chỉ là bước đệm cho một chiến lược lớn hơn—kiểm soát dòng tiền?
Trước đây, ý tưởng này có vẻ điên rồ. Rốt cuộc, hầu hết các nhà kinh tế phương Tây từ lâu đã coi dòng vốn chảy vào Mỹ là một điều tích cực, vì nó giúp tài trợ cho khoản nợ quốc gia 36 nghìn tỷ USD của nước này cũng như hỗ trợ doanh nghiệp. Chẳng hạn, Elon Musk, cố vấn của Trump, đã hưởng lợi từ các khoản đầu tư của Trung Quốc, một phần trong số đó đến từ khu vực tư nhân.
Nhưng một số nhà kinh tế theo trường phái dị biệt, như Michael Pettis, từ lâu đã phản đối quan điểm chính thống này. Pettis không chỉ coi dòng vốn vào Mỹ là hệ quả tất yếu và có lợi của thâm hụt thương mại, mà còn xem đây là một "lời nguyền". Ông lập luận rằng dòng vốn vào Mỹ làm tăng giá trị của USD, khiến hàng hóa Mỹ kém cạnh tranh, thúc đẩy sự tài chính hóa quá mức và làm suy yếu nền công nghiệp nội địa.
Do đó, Pettis muốn áp đặt các biện pháp kiềm chế, chẳng hạn như thuế. Sáu năm trước, Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ Tammy Baldwin và Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa, Josh Hawley, đã đề xuất một dự luật tại Quốc hội mang tên Đạo luật Đồng Đô la Cạnh tranh cho Việc làm và Thịnh vượng, kêu gọi đánh thuế dòng vốn vào Mỹ và yêu cầu Fed theo đuổi chính sách đồng đô la yếu.
Dự luật này từng rơi vào quên lãng, nhưng nay đang được xem xét lại khi American Compass, một viện nghiên cứu bảo thủ có liên hệ mật thiết với Phó Tổng thống JD Vance, tuyên bố rằng chính sách này có thể giúp Mỹ thu về 2 nghìn tỷ USD trong thập kỷ tới. Ngay sau đó, Nhà Trắng đã ban hành sắc lệnh hành pháp “Chính sách Đầu tư Nước Mỹ Trước Tiên”, cam kết xem xét việc đình chỉ hoặc chấm dứt hiệp ước năm 1984—vốn từng loại bỏ mức thuế 30% đối với dòng vốn từ Trung Quốc. Dù không thu hút nhiều sự chú ý giữa hàng loạt tin tức về thuế quan, động thái này đã khiến giới quan sát châu Á lo ngại và có thể là tín hiệu cho một sự thay đổi lớn trong cách Mỹ kiểm soát dòng vốn toàn cầu.
Giữa hàng loạt tuyên bố về thuế quan, kế hoạch xem xét đánh thuế dòng vốn nước ngoài của Nhà Trắng không thu hút nhiều sự chú ý, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không gây lo ngại. Khi Tổng thống Trump sử dụng chiến thuật "làm nhiễu sóng", các nhà đầu tư châu Á nhanh chóng nhận ra tác động tiềm tàng của chính sách này, đặc biệt với Trung Quốc—quốc gia có lượng vốn lớn chảy vào Mỹ. Nỗi lo về các biện pháp kiểm soát dòng tiền đã khiến một số nhà đầu tư rút vốn sớm, góp phần vào đợt sụt giảm gần đây của thị trường chứng khoán Mỹ. Nếu xu hướng này tiếp diễn, áp lực lên thị trường tài chính có thể còn lớn hơn trong thời gian tới.
Thực tế, sự thay đổi thuế suất có thể không xảy ra, hoặc nếu có thì chỉ ảnh hưởng đến Trung Quốc. Trump nổi tiếng là khó đoán, khiến việc dự báo chính sách trong tương lai trở nên vô cùng khó khăn, nhất là khi nội bộ ông bị chia rẽ thành ít nhất ba phe đối lập: nhóm dân túy dân tộc chủ nghĩa (Stephen Bannon), nhóm công nghệ tự do (Musk), và nhóm nghị sĩ Đảng Cộng hòa theo chủ trương "MAGA". Hai nhóm sau có thể phản đối các biện pháp kiểm soát vốn do lo ngại về tác động tiêu cực đến thị trường trái phiếu chính phủ Mỹ.
Trump không chỉ sử dụng thuế quan mà còn tìm cách tận dụng mọi công cụ kinh tế để tạo lợi thế trên trường quốc tế, bao gồm cả việc kiểm soát dòng vốn. Ý tưởng này, vốn từng bị coi là thiểu số, nay đang nhận được sự ủng hộ từ những nhân vật có ảnh hưởng trong chính quyền, như Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent, Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Kinh tế Stephen Miran và Phó Tổng thống JD Vance. Với quan điểm rằng dòng vốn nước ngoài đang làm suy yếu nền kinh tế Mỹ, nhóm này dường như đang hướng đến một cuộc tái cấu trúc toàn diện hệ thống tài chính và thương mại toàn cầu, đưa kiểm soát dòng vốn trở thành một công cụ chính sách mới.
Bộ ba này dường như đang tìm cách tái định hình thương mại và tài chính toàn cầu thông qua một thỏa thuận mà họ gọi là Hiệp định Mar-a-Lago, có quy mô lớn hơn nhiều so với Hiệp định Plaza năm 1985. Trong khi Plaza Accord chỉ đơn thuần làm suy yếu đồng USD thông qua can thiệp tiền tệ, tầm nhìn của Miran về Hiệp định Mar-a-Lago còn bao gồm khả năng tái cơ cấu nợ công của Mỹ, buộc một số chủ nợ phải hoán đổi trái phiếu kho bạc thành trái phiếu vĩnh viễn.
Một số nhà phân tích tài chính như Michael McNair cũng dự đoán rằng Mỹ có thể thành lập một quỹ tài sản quốc gia, được hỗ trợ bởi dự trữ vàng, nhằm mua tài sản phi đô la để cân bằng dòng vốn vào. Một ý tưởng khác là áp thuế lên dòng vốn theo phạm vi rộng hơn. Cách tiếp cận này có thể được ưu tiên nếu kế hoạch hoán đổi nợ khiến các tổ chức xếp hạng tín dụng dọa hạ bậc nợ của Mỹ.
McNair nhận định: “Mục tiêu cuối cùng của họ không phải là một loạt thỏa thuận thương mại song phương, mà là một cuộc tái cấu trúc sâu rộng các quy tắc điều chỉnh thương mại và tài chính toàn cầu để loại bỏ các dòng vốn méo mó.” Ông cũng lưu ý rằng chiến lược này có thể tinh vi và sâu rộng hơn nhiều so với cách mà hầu hết các nhà quan sát hiện nay nhận ra.
Financial Times